♥ ↔ MärX Clän ↔ ♥

♥ ↔ ßäñg ðäntôn ↔ ♥ Version.2
 
Trang ChínhZingCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
152 Số bài - 40%
 
Saint.Niky (152)
93 Số bài - 25%
 
kulkul (93)
57 Số bài - 15%
 
Admin (57)
28 Số bài - 7%
 
KeiKan (28)
12 Số bài - 3%
 
Dark.Angel (12)
10 Số bài - 3%
 
kunxik_94 (10)
9 Số bài - 2%
 
pj_xynh (9)
9 Số bài - 2%
 
MizzSu (9)
4 Số bài - 1%
 
Pucca Ngốc (4)
3 Số bài - 1%
 
LyTieuTa (3)

Các bài gửi mới nhấtNgười gửi cuối

Blog bóng đá: Wenger & Ferguson tâm sự

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Mon Aug 29 2011, 23:45
avatar
Saint.Niky
» Huy chương:Thánh sứ
» Cấp bậc: Thánh sứ

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Giới tính : Nam
» $ [Tài khoản ] : 882
» Số bài : 152
» Thanked : 106
» Birthday : 12/09/1990
» Đến từ : Vùng đất ko có chiến tranh
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Blog bóng đá: Wenger & Ferguson tâm sự

Phe-gu-sơn: Chào bác Oen-giơ, bác khỏe không vậy?

Oen-giơ: Này, ông định hỏi thật hay hỏi đểu tôi thế? Khỏe làm
sao mà khỏe được khi cuối tuần qua ông cho mấy anh em nhà Quỷ dần chúng
tôi tan xác Pháo. Ông mà là tôi thì ông khỏe được không?

Phe-gu-sơn: Nếu có gì quá đáng thì tôi xin lỗi bác, bóng đá là
thế mà, ai chả muốn thắng. Mà mấy tên học trò của tôi, trẻ người nên
hiếu chiến, cứ đá hùng hục như tranh cúp đến nơi nên mới để xảy ra cơ sự
đó. Chứ đến tôi có nằm mơ hơn 20 năm qua cũng chả tính tới chuyện thắng
bác kinh đến thế. Thôi thì khí không phải, bác cứ nghĩ chỉ là một trận
thua bình thường thôi có được không?

Oen-giơ: Thường là thường thế nào? Ông có biết đây là trận thua
thảm nhất suốt 115 năm qua của nhà Pháo chúng tôi không? Giờ bao người
chĩa mũi dùi vào tôi đây này, đòi tôi từ chức sớm, mà chưa biết chừng
còn bị đuổi việc ấy chứ.

Mặc kệ người ta nói đi, Oen-giơ

Phe-gu-sơn: Ấy chết, sao họ lại cạn tình thế nhỉ? Bao năm qua
không có bác thì làm sao mà Ác-sê-nan (Arsenal) mới vào tứ đại gia được.
Chả lẽ vì một trận thua mà lại quên hết công lao của bác, thế thì không
được rồi.

Oen-giơ: Đấy là ông nghĩ thế thôi, chứ đời người làm mười điều
tốt thì chả ai biết nhưng một điều xấu thì có mà nhục nhã nghìn thu.
Đằng này lại thua một trận thế kỷ như vậy, tôi cũng đáng bị trách lắm,
chả dám chữa ngượng tý nào.

Phe-gu-sơn: Tôi cũng hiểu tâm trạng của bác, thật khó cho
Ác-sê-nan của bác lại gặp Mờ-u của tôi đúng lúc này. Thiếu hai anh
Fa-bờ-rê-gát (Fabregas) và Nát-sờ-ri (Nasri) thì sao đá nổi. Biết thế
bác cứ để đến cuối mùa chuyển nhượng bán họ đi có phải hay hơn không,
biết đâu vậy thì chưa chắc Mờ-u đã thắng thế.

Oen-giơ: Cũng vì chuyện này mà tôi bị nói lắm rồi, người ta bảo
vì tôi mà Ác-sê-nan trắng tay mấy năm nên cầu thủ chán đòi đi, rồi còn
keo kiệt trả lương ít khiến cầu thủ nản. Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Không giữ được trái tim ở lại Ác-sê-nan thì tôi bán lấy tiền

Phe-gu-sơn: Về chuyện này thì xin bác đừng giận, nhưng tôi có ý
kiến là bác hơi “cứng” quá. Cũng phải mềm nắn rắn buông, lúc nhu lúc
cương mới sống được chứ. Tôi đây dù gì cũng hơn bác tý chút về tuổi đời
và tuổi nghề, mong góp bác chút ý kiến nhỏ nhoi như vậy.

Oen-giơ: Thế thì cảm ơn ông. Nhưng tôi đây cũng có nỗi khổ
riêng, ai làm huấn luyện viên mà chả muốn trong tay toàn sao này sao nọ,
đánh đông dẹp bắc thắng hết trận này trận khác. Khổ nỗi hoàn cảnh không
cho phép, có muốn lắm mà tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như
cắt, nước mắt đầm đìa, đằng bất lực kêu trời.

Phe-gu-sơn: Thương thay cho bác, vậy mà còn bán đi vài cậu học trò cưng làm gì cho thêm đau, cố mà giữ chúng lại chứ.

Oen-giơ: Ông có giữ được người khi trái tim đã bay phương khác
không? Tôi cũng muốn thế lắm, nhưng biết làm sao được, chúng muốn đi đâu
thì để chúng đi. Tôi cố giữ có khi còn tệ hơn, chưa biết chúng có đá
hết mình không mà để lâu lại tự nhiên vừa mất tiền lương vừa cho không
đối thủ vào năm tới, chi bằng đồng ý bán còn thu về vài đồng. Ông có nhớ
tôi xuất thân là chuyên gia kinh tế không, thế nên không giữ được lòng
người thì tôi giữ tiền cho đội bóng.

Phe-gu-sơn: Tôi cũng từng lâm vào hoàn cảnh của bác, nhưng cuối
cùng vẫn thuyết phục được cậu Ru-ni (Rooney) ở lại đấy thôi. Cứ nâng
lương làm hoa mắt là mấy cậu gật đầu ở lại liền.

Oen-giơ: Khoản này thì tôi bái phục ông, nhưng chắc ở Ác-sê-nan
khó mà làm được. Tiền trả nợ xây sân E-mi-rết (Emirates) còn chưa xong
hết, mà nâng lương có khi khối anh lại làm mình làm mẩy thì hỏng. Quỹ
lương cứ ổn định mức vừa phải cho anh em cùng cố gắng, chỉ tiếc là chưa
quay lại như thời tôi hạ ông đo ván cách đây vài năm đấy thôi.

Phe-gu-sơn: Nhưng bác không đưa ra mức lương cao thì sao mang về ngôi sao được. Thế thì tiền bán mấy Fa-bờ-rê-gát và Nát-sờ-ri bỏ phí à?

Tin Oen-giơ như tin Chúa, mà Chúa cũng có lúc sai lầm

Oen-giơ: Tất nhiên là không thể để phí rồi, mua bằng hết thì
thôi, nhưng quan trọng là người mình cần thì không muốn đến. Với lại
thực tình tôi cũng chỉ muốn dùng lứa trẻ như ông thôi, phải chi ông tiết
lộ chút kế sách đấy?

Phe-gu-sơn: Mong bác thông cảm, đây là bí kíp của riêng tôi nên
khó mà giúp bác được. Mà cũng chả có gì đao to búa lớn lắm, chẳng qua
là tôi đã ở Mờ-u hơn 2 thập kỷ nên có khi làm gì cũng ngon trớn hết.

Oen-giơ: Ối trời, giờ tôi mới 15 năm ở Ác-sê-nan, nếu để chục
năm nữa mà như ông hiện tại thì chắc tôi đã ở xứ nào rồi. Chỉ cần thêm
một năm không có danh hiệu thì chắc tôi thất nghiệp là cái chắc.

Phe-gu-sơn: Thôi bác đừng lo, cứ theo con đường của mình. Mà có
mệnh hệ gì thì khi nào tôi về vườn, anh em ta sẽ hợp tác làm ăn, tôi có
cái đầu mưu lược, bác có cái đầu kinh doanh, kiểu gì chúng ta chả phất.

Oen-giơ: Vậy thì tôi cũng yên tâm cho việc dưỡng già, còn giờ ông cứ đợi đấy, tôi sẽ phải rửa hận trận thua đau này đã.

Phe-gu-sơn: Vâng, tôi đợi bác, nhưng tôi nói trước là tôi vẫn muốn thắng tiếp và không thể cản mấy cậu học trò máu ghi bàn đấy.

Oen-giơ: Được rồi, để cuối mùa xem mèo nào cắn mỉu nào.

Chữ ký của Saint.Niky


Cô đơn





Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Crazy Animals Family | Where the dream come true
Copyright CAF 2010. All rights reserved
Powered by Forumotion PHP 2.0
Xem tốt: 1024x768 - Firefox

Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog